[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 66: Không tra ra người này

Chương 66: Không tra ra người này

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

8.184 chữ

15-09-2026

8 giờ tối, ăn cơm xong, Cao Dương ngồi bên giường bệnh trò chuyện với bố.

Chủ yếu là bố thao thao bất tuyệt, còn Cao Dương thì kiên nhẫn lắng nghe.

Nằm viện đợt này bố buồn chán đến phát ngấy, lướt video ngắn trên mạng mãi cũng nhạt. Bình thường ông vốn là người hoạt ngôn, đi đường tình cờ đụng người quen thôi cũng có thể đứng tán gẫu cả buổi trời.

Mới đầu, bố còn an ủi con trai, cùng hắn vẽ ra tương lai tươi sáng, luôn miệng bảo đợi mình xuống giường đi lại được sẽ tiếp tục kiếm tiền nuôi gia đình, đợi Cao Dương đỗ đại học xịn sẽ đưa cả nhà đi Maldives du lịch.

Thế nhưng nói chuyện một hồi, bố vẫn không kìm được mà bộc bạch nỗi lòng.

Ông không ngốc, tự hiểu rõ tình trạng sức khỏe của mình, muốn xuống giường đi lại e là khó. Năm nay xưởng chế biến thực phẩm dưới quê làm ăn ảm đạm, bên lão Khánh cũng gọi điện báo mấy đơn hàng lớn đều không đòi được tiền, công nhân trong xưởng bị nợ lương hai tháng nên đang kéo nhau đình công. Cộng thêm hai năm nay các công ty thực phẩm lớn không tiếc tiền lao vào cuộc chiến phá giá, ép chết biết bao doanh nghiệp nhỏ rồi.

Nói đến cuối, nét mặt bố lộ rõ vẻ sầu muộn: "Con trai, sau này nhà mình sợ là sẽ hơi khó khăn một chút, nhưng dù thế nào đi nữa, bố nhất định sẽ nghĩ cách cho con và Hân Hân học đại học! Bố con năm xưa ấy à, chính là chịu thiệt thòi vì cái tội ít học..."

"Làm gì đến mức đó, bố đã rất cừ rồi." Cao Dương an ủi, "Chuyện xoay vòng vốn bố đừng lo, con nói chuyện với Vương Tử Khải rồi."

"Tiểu Khải á?" Mắt bố sáng rực lên.

"Nhà nó có tiền, đã nhận lời rót vốn vào xưởng nhà mình rồi." Cao Dương quyết định tiền trảm hậu tấu, sau này Vương Tử Khải có không chịu... thì cũng buộc phải chịu!

"Thật à!" Bố mừng rỡ ra mặt, "Haha, hồi trước bố nói thế nào, thêm bạn thêm đường, thế mà mẹ con cứ khăng khăng bảo quan điểm của bố lệch lạc!"

"Vâng ạ, thế nên bố cứ yên tâm dưỡng thương đi..." Cao Dương đang nói dở thì điện thoại đổ chuông. Hắn liếc nhìn màn hình rồi lập tức đứng dậy: "Bố, con ra ngoài nghe điện thoại chút."

Cao Dương bước ra khỏi phòng bệnh, đi tới cuối hành lang. Chỗ này khá yên tĩnh, cũng không có ai qua lại.

Cuộc gọi là của cảnh sát Hoàng: "Chú tra giúp cháu rồi, không có người này."

Người mà Cao Dương muốn nhờ tra dĩ nhiên là Bách Lý Dặc.

"Chú chắc chứ ạ?"

"Chắc chắn, đừng nói là ở Ly Thành, cả nước cũng chẳng có ai tên như thế." Giọng cảnh sát Hoàng vô cùng quả quyết. Ông khựng lại một chút rồi hỏi thêm: "Cháu đang tìm người này à?"

"Nói qua điện thoại không tiện lắm, để khi khác nói chuyện sau nhé, cháu cúp máy đây."

Cao Dương vội vã tắt máy, bởi vì hắn vừa thấy mẹ và em gái bước ra từ thang máy cách đó không xa. Tối nay hai người họ đến để thay ca trực.

Cao Dương bước tới đón. Mẹ vừa trông thấy con trai liền dặn: "Dương Dương, từ mai con với Hân Hân đừng đến bệnh viện nữa, lo mà đi học đi. Nhất là con đấy, sắp thi đại học rồi, tuyệt đối không được lơ là việc ôn tập."

"Vâng, con biết rồi." Cao Dương gật đầu.

"Con mau về nhà nghỉ ngơi đi, Hân Hân ở lại với mẹ trông bố nốt đêm nay." Mẹ dặn dò xong liền bước vào phòng bệnh.

Em gái không vội vào ngay. Cô bé cầm điện thoại, vẻ mặt đầy vẻ thần bí bước lại gần: "Anh, cho anh xem cái này."

Cao Dương ghé mắt nhìn vào màn hình điện thoại. Đó là một trang cá nhân Weibo có ID "Hân Hân vung đao cười với trời", ảnh trên trang cá nhân là bức hình Hân Hân mặc bộ váy lolita mà hắn đã mua tặng, đầu đội tóc giả màu vàng kim và đeo khẩu trang.

"Em không đặt nổi cái tên mạng nào nghe lọt tai hơn một chút à." Cao Dương đảo mắt cạn lời."Tên tuổi không quan trọng!" Cao Hân Hân đắc ý ra mặt, "Nhìn lượng người theo dõi kìa!"

"Cũng khá đấy chứ, hơn sáu nghìn rồi."

"Hứ! Vẫn đang tăng nữa đấy! Dạo gần đây có hai shop chia sẻ lại bộ ảnh của em, lượng người theo dõi tăng vù vù luôn! Dưới bình luận ai cũng gọi em là tiểu tiên nữ, còn đòi em lộ mặt nữa, em còn lâu mới thèm lộ!"

"Ghê đấy, cừ lắm." Thật ra Cao Dương đã lén theo dõi Weibo của em gái từ lâu rồi, chủ yếu là sợ có gã biến thái nào nhắm vào con bé.

"Anh, em bảo này, em quyết định rồi..."

"Làm mẫu ảnh quảng bá chứ gì, được thôi, nhưng chỉ được làm bán thời gian. Em mà dám bỏ học đi làm toàn thời gian thì anh đánh nhừ tử." Cao Dương nói.

Cao Hân Hân sững người, nhìn anh trai với ánh mắt khác hẳn: "Oa, sao anh biết em định nói gì thế! Anh hai mà cũng biết mẫu ảnh quảng bá cơ á? Khá phết nhỉ!"

"Con nhóc này, mày vừa nhấc mông lên là anh đã biết mày định đánh cái..."

"Cút đi! Tiên nữ không bao giờ đánh rắm đâu nhé!" Cao Hân Hân nói xong cũng tự bật cười.

Ngoài mặt Cao Dương vẫn cười, nhưng trong lòng lại có chút bất an: Gặp ác mộng mà thành nhà tiên tri thật luôn rồi. May mà sáng nay ngủ dậy, hắn vừa xem qua bảng thứ tự là châm lửa đốt sạch ngay. Tuy không thể nhớ hết toàn bộ nội dung trong đó, nhưng hệ thống sẽ tự động tìm kiếm và lưu trữ.

"Hồi bé cứ đến mùa đông là mày lại đòi ăn khoai lang nướng, rồi đánh rắm nhiều nhất nhà, quên rồi à?" Cao Dương cố tình trêu em gái.

"Không nghe không nghe! Em phải giết anh!!" Cô em gái thẹn quá hóa giận, rượt theo Cao Dương đấm túi bụi.

Hai anh em đang đùa giỡn thì một giọng nói bỗng vang lên.

"Cao Dương."

Cao Dương quay đầu lại. Phía sau hắn là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa ngắn, mặc chiếc áo len mỏng màu be lệch vai, quần jean lửng bạc màu, đi đôi giày thể thao trắng, lưng đeo chiếc ba lô hình gấu con. Nụ cười của cô trong sáng đáng yêu, trông hệt như một nữ sinh đại học.

Cao Dương nhìn mãi mới nhận ra đó là Bạch Thỏ, không khỏi tặc lưỡi: Đổi trang phục một cái là khí chất khác hẳn ngay.

"Oa, cậu ở đây thật này!" Bạch Thỏ bước tới, "Nghe nói bố cậu nằm viện, tôi vừa làm thêm ở gần đây xong nên tiện đường ghé qua thăm."

"À ờ... đúng rồi." Cao Dương ậm ừ cho qua.

"Đây là..." Bạch Thỏ nghiêng đầu nhìn sang Cao Hân Hân.

"Tôi là em gái anh ấy." Giọng Cao Hân Hân có vẻ khó chịu. Hễ cô gái nào sáp lại quá gần anh trai mình, cô đều không thích. "Chị là ai thế?"

"Chị là đàn chị khóa trên hồi cấp ba của anh em, năm nay lên năm nhất đại học rồi." Bạch Thỏ chìa tay ra, "Chị tên là Bạch Thỏ, em có thể gọi chị là chị Thỏ, hi hi."

"Tên kỳ cục thật." Cao Hân Hân liếc nhìn Bạch Thỏ, "Chị với anh tôi thân lắm à? Sao tôi chưa từng nghe anh ấy nhắc đến chị bao giờ nhỉ."

"Thế à?" Bạch Thỏ liếc nhìn Cao Dương, vờ như bị tổn thương. Cô tủi thân nói: "Ây da, có lẽ do xung quanh anh em nhiều con gái quá chăng. Chị cứ tưởng trong mắt cậu ấy chị phải khác biệt với những người khác cơ, xem ra là chị tự mình đa tình rồi."

Cao Dương giật nảy mình: "Khoan đã, tôi thế này lúc nào..."

"Cao Dương!" Cao Hân Hân giận dữ, "Rốt cuộc anh còn bao nhiêu bạn khác giới nữa hả! Bữa trước thì là cái chị ngực bự thuê phòng khách sạn, giờ lại lòi đâu ra một bà đàn chị..."

"Cái gì! Ngực bự? Thuê phòng?" Bạch Thỏ diễn sâu như kịch sĩ nhập thân, vẻ mặt đầy kinh ngạc lẫn chán ghét, "Cao Dương! Trước đó rõ ràng cậu bảo với tôi là cậu ghét ngực bự nhất, cậu chỉ thích kiểu vừa vặn như tôi cơ mà..."

"Cao Dương, anh đi chết đi!"

"Đồ tra nam! Đi chết đi!"

Cao Dương gào thét trong lòng: Cứu mạng với! Phụ nữ đáng sợ quá đi mất!

...Mười phút sau, Cao Dương với một bên mắt bầm đen to tướng cùng Bạch Thỏ bước ra khỏi bệnh viện. Dọc đường đi, Bạch Thỏ cứ cười ngặt nghẽo: "Ha ha ha, vui quá đi mất!"

"Sau này cô tìm tôi thì cứ gọi điện thoại là được, đừng có chơi xỏ tôi như thế nữa được không?" Cao Dương khóc dở mếu dở.

"Em gái cậu dễ thương ghê." Bạch Thỏ chắp hai tay sau lưng, bước đi phía trước, "Con bé là người hay là 'bé cưng' thế?"

"Không biết." Cao Dương đáp.

"Trong tổ chức có người phân biệt được người và Thú đấy, có cần tôi nhờ họ xem giúp cậu không?"

"Không cần." Cao Dương nghiêm túc nhìn Bạch Thỏ, "Cho dù cô có biết thì cũng xin đừng nói cho tôi, tôi không quan tâm."

Trong mắt Bạch Thỏ thoáng qua chút thương cảm mờ nhạt: "Tôi thấy không phải là không quan tâm, mà là quá quan tâm thì có."

Bạch Thỏ nhún vai, thở dài: "Với tư cách là tiền bối chốn công sở, cho cậu thêm một lời khuyên này. Bất kể cậu quan tâm đến điều gì, cũng đừng bộc lộ ra ngoài quá rõ ràng. Điểm yếu của cậu sớm muộn gì cũng có ngày hại chết cậu đấy, hiểu chưa?"

"Biết rồi." Cao Dương chuyển chủ đề, "Cô đến tìm tôi làm gì?"

"Dẫn cậu đến công ty, tổ chức tiệc chào mừng nhân viên mới cho các cậu."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!